Showing posts with label tho-van. Show all posts
Showing posts with label tho-van. Show all posts

Saturday, October 22, 2016

Trên đồi cao ngọn thông vươn cao vút
Dậy hình hài dáng vóc của quê hương
Rể bám sâu chặt nắm đất thân thương
Bóng xỏa mình che đàn em bé dại
Nơi đồi sim ngày xưa còn nhớ mãi

NGỌN ĐỒI QUÊ HƯƠNG

Mỗi buổi chiều cùng chúng bạn rong chơi
Nơi trèo lên thấy rộng những biển khơi
Bóng chiều về trên đồi cao lên tiếng
Tiếng oai hùng trong chút gió thoảng đưa
Những chiến công lừng lẫy của ngày xưa

Đổi hòa bình cho miền quê nghèo khó
Những nhà dân tường cao mái đỏ
Lúa rợp màu vàng óng tuổi trổ bông
Nhìn trong ra trãi rộng những cánh đồng
Hướng về cao rừng cao su xanh thẳm

Một miền quê tình yêu sâu nặng
Chốn quay về những ước hẹn ngày xưa.



Cái lạnh se lòng tôi nhớ miền quê Quảng Trị
Nhớ cành mai vàng vào mỗi độ xuân sang
Nhớ mùa thu với cành lá vàng
Cánh phượng hồng rợp trời thu nỗi nhớ

 Nhớ quê hương

Mưa rơi!

Tôi nhớ mùa đông rét buốt
Cơn mưa dầm dề trút xuống một mùa đông
Nhớ bữa ăn quanh bếp ấm nồng
Nhớ anh em đôi lần đi bắt cá

Nhớ miền quê mẹ cha làm vất vả
Vì con thơ tuổi cặp sách đến trường
Nhớ chiếc xe trên mọi nẻo đường
Thương yêu lắm một miền quê Quảng Trị.



Áng mây hồng trôi mãi...trôi xa.
Lòng vương vấn gửi chốn quê nhà
Thương yêu lắm nhớ miền quê Quảng Trị
Nghĩa ân tình trọn vẹn tiếng sắt son

 HÌNH BÓNG QUÊ HƯƠNG

Đường dài.

Xa xa lắm vạn trùng cách xa
Lắm thăng trầm lắm những phong ba
Nhớ quê hương ta gửi vào câu hát
Vang vọng về bát ngát cánh đồng quê 

Quảng Trị ơi! Tôi sẽ quay về
Để nâng niu tôi tìm trong kỹ niệm.



Monday, January 18, 2016

 Nghe tin em ...
Trở về thăm phố Quảng .
Lòng bồi hồi .
Ôi nhớ quá quê xưa ...
***
Tuổi thơ

Em đến quê tôi ,
Những ngày nầy nắng đổ .
Không biết bây giờ ...
Còn là Quảng Trị ngày xưa ?
Hẳn con sông quê, đang ôm bờ phố nhỏ .
Thạch Hãn lững lờ, có quên Quảng Trị niềm đau ? 

Em thoáng ngậm ngùi,
 Khi về bên phố Quảng .
Một thời chiến tranh,
Trong chuyện kể quê tôi .
Trên mãnh đất xưa, nay xa rồi... Dĩ vãng,
Quảng Trị điêu tàn, từ binh lửa tràn sang.

Thăm lại dùm tôi ,
Mãnh vườn xanh rau muống.
Mẹ tôi vun trồng,
Xưa chăm bón sớm hôm.
Mái nhà tranh, đơn sơ nhiều luyến nhớ .
Sống bên Mẹ hiền, mưa nắng với xóm thôn .

Đi lại dùm tôi,
Những con đường bụi nhỏ.
Tuổi ấu thơ qua,
Ngày hai buổi đến trường.
Có còn không em? Những gốc Bàng, Phượng vĩ .
Nơi trường tôi yêu, Ve còn gọi mùa sang? 

Tìm lại dùm tôi,
Những trưa Hè quê ngoại.
Bên lủ bạn làng,
Thả tung cánh Diều cao.
Gió thoãng lao xao, bếp ai chiều buông khói.
Ruộng lúa chín vàng, thấp thoáng cánh cò xa.

Và nhớ sao!
Những đêm rằm tháng Hạ.
Bàng bạc trăng ngà,
Đầu xóm trẻ đùa chơi.
Thoang thoãng xa đưa, tiếng chày khuya giã gạo.
Gợi biết bao tình, ôi tha thiết quê ơi!

***
Cũng cám ơn em,
Có lần về quê đó.
Nhặt mãnh Trăng tàn,
Rơi rụng bến sông xưa.
Góp những yêu thương, kết thành hoa kỷ niệm.
Như đóa Hoa Lòng, cho Quảng Trị thêm hương .

An Nguyen .
USA .

Wednesday, December 16, 2015

Quê miềng hai tiếng thân thương
Đi xa thì nhớ vẫn vương thì về
Xa quê lòng mãi ê chề
Nhớ cha nhớ mẹ bộn bề lo toan

QUẢNG TRỊ QUÊ HƯƠNG TÔI


Xuân sang hoa gạo phải tàn
Mùa đông rét buốt thương đàn em thơ
Mẹ ơi con ngóng từng giờ
Về quê miềng với nỗi niềm xót xa

Thăm qua Thạch Hãn , Đông Hà
Ghé vô Thành Cổ mặn mà tình quê
Nghĩa trang liệt sĩ liền kề
Ghé thăm thắp nén nhang về các anh

Nhớ vô đường Chín Khe sanh
Địa danh chấn động vinh danh muôn đời
Vĩnh Linh quê mẹ tôi ơi
Bao trang sử chói đời đời khắc ghi

Nhớ ôi lớp học mùa thi
Thầy cô tận tụy chỉ vì ngày mai
Hôm nay đất lạ dong dài
Đời con nhớ mãi một thời ầu ơ

Mẹ ôm con đứng ở cột cờ
Nhìn qua bên đó ngóng chờ người thân
Đất nước đang phải đấu tranh
Hòa bình lập lại xa gần bên nhau

Mẹ ơi con thấy đoàn tàu
Từ nam ra bắc một màu hoa tươi
Ôm con mẹ nở nụ cười
Kìa cha con đó một người chiến binh

Anh em hàng xóm Gio Linh
Cồn Tiên, Dốc Miếu “chiếu in sử vàng”
Đi vô đất thánh La Vang
Kim Long với những tên làng riệu bia

Nhớ thời đất nước phân chia
Vĩnh Mốc, Cồn Cỏ địa danh anh hùng
Biển Đông một cõi mê cung
Làm nên bãi tắm Cữa Tùng xinh tươi

Tha phương đất lạ xứ người
Đời cho nắng ấm nụ cười ngày mai
Hiền Lương sừng sững tượng đài
Đò xuôi Thạch Hãn vang bài dân ca

Quê tôi một dãi sơn hà
Đồng quê bát ngát những là lúa chiêm
Cờ soi biểu tượng búa liềm
Tình trao gắn kết những miền quê xa

Khe Sanh Lao Bảo quê nhà
Là nơi giới tuyến quân ta giữ gìn
Triệu Phong rất đỗi chân tình
Là nơi vựa lúa vươn mình đón mưa

Nhớ sao kỉ niệm ngày xưa
Thời còn thơ bé vẫn chưa nhạt nhòa
Lỗi con mẹ đánh khóc òa
Bà thương ôm cháu đầu xoa “ tội hè”

Quê tôi xanh ngát hàng tre
Gió Lào khô rát tiếng ve rộn ràng
Ghé vô Đường 9 nghĩa trang
Nghiêng đầu kính cẩn thắp nhang gửi về

Đi xa thấy nhớ miền quê
Cao su, đồng lúa sum suê vườn cà( café )
Đi sâu tới nẻo quê xa
Đa Krông – Hướng Hóa những là rừng cây

Quê hương bóng mẹ hao gầy
Đồng sâu, đồng cạn cho đầy bát cơm
Ông tôi sớm tối cầm nơm
Ao đầm lặn lội bữa cơm sum vầy

Sân ga vắng bống từ đây
Miền nam nhớ mẹ đông đầy tình con
Trong ni con nhớ mõi mòn
Đàn em thơ bé có còn nhớ không

Quê hương khắc ở trong lòng 
Dù xa cách trở vẫn nồng đượm thay
Đi xa phiêu bạt những ngày
Quê hương là mẹ chớ đừng nên quên.

Tác giả: Trần Đức Chung

Tuesday, December 8, 2015

Có mối tình đơm bông từ giếng Mội
Trung vạn ngày chị sương nác ê vai;
Có bầy em lấm lem dòm bắt tội
Đã nậy khun theo tiếng mạ thở dài…
THỜI GIAN VÔ TÌNH


Có một thời béc mắt chộ sắn khoai
Đa vàng ỏng, chinh trần đi vô rậy.
Côi độộng mối có người chưa kịp nậy
Ngồi nghe hơi heo may…

Thời gian vô tình in gió qua tay
Phủ bụi lên côi giọng cười troong vắt
Của ai tê sau ngày dài cuốc lật
Ghé bên khe vọọc ánh hoàng hôn
Rải xuống đàng thôn những nạng chinh quen thuộc…

Còn chự khôông eng, lại liềm, cán cuốc
Của trưa hè đứng bóng côi đồi tranh?
Lưa khôông em hụ trèng đợng mói hột
Cấy nốống cấm mạ hay đựng trước trọt
Túi trảy ra cươi ngồi… nhai bóng trăng thanh?

Khi miềng nhỏ cứ trôông ngày qua nhanh
Chừ luống tuổi cứ mong đêm thiệt chậm
Để nhớ một thời cày su cuốc bậm
Thời gian ơi, răng nỡ vô tình?

-Ngọc Hồ
 Khi neng cỏ đã theo về với đất
Mệ ngoại tui vẫn trệu trạo méng trù:
“Nói bờ hớ, lối mi còn nhò nhỏ
Tau đi mần, mi cứ dọi sau khu”.
MỆ NGOẠI TUI


Chín ba tuổi, mệ khôông còn khỏe nữa
Lê lưng còng, chốống cậy ngó vu vơ
Ra trước cươi, mệ lom khom nhổ nhổ:
“Răng cun ni để cỏ lút ri nờ?”

Đa nhăn loạn đồi mồi, tóc mây trắng
Mệ hay ngồi trước trọt nhớ xa xăm
Về con rào chừ khuất mô thẳng rẳng
Mấy chục năm trường chưa được về thăm.

“Tàu xe ngái mà người thì đau nhức
Chừ có ai sương vọng cũng chịu rồi
Tau ưng ở ngoài làng chơ phải
Cũng tại vì bom đạn, chao ôi…”

Mười năm trước, ôông râng còn mạnh mẹ
Cũng chín ba, bỗng khuất núi về trời
Từ bựa nớ mệ buồn, hay lặng lẹ
Ngồi nhai trù mà mắt ngó xa xôi…

Mỗi cấy tết cháu con về bên mệ
Được phây hôm lại tất tả lên đàng
Cuộc mưu sinh hắn vày cho bất đọa
Nhớ mệ nhiều nhưng cứ hẹn đông sang.

Mệ ơi mệ, gắng khỏe nhiều nghe mệ
Hè năm ni con nhích định chạy về
Chừ khun nậy cứ sèm in lối nớ
Mệ đi mô miềng dọi nấy thôi tề.

“Cấy thằng Nhỏ, mi cứ toàn nói trạng
Mi khung về, tau đi trước đó nghe”…
Ngọc Hồ
Sau chiến tranh, bà con chạy giặc lui về lại với làng cộ; người chạy vô Nam lui về, người chạy khung đặng bơ ở lại, gặp chắc tay bắt mặt mờng mà chộ hai cùn mắt người thì chảy nác, người thì chụi chụi, xoa xoa , xuýt xuýt đắc chắc vô dà cấy đã.
DỚ CHẦU MẦN HỢP TÁC XÃ
Bước lên côi trọt có cấy chờng tre, o An mời mấy ả tam ngồi uống méng nác chè đã, “chè ni tui gởi mua ngoài Vĩnh Linh vô đay, lá chọn, nác ngon mà thơm nữa”. O An bơng nác lên liền rót vô trung đọi mời. Đàng thì ngái, đi bộ từ trung Bến Đá ra tới dà chinh cẳng ai cũng rạ rời, loỏng trôốc cúi rồi! Ả Bảy đần một nghỉnh trỉnh máu cóc luôn, ả thở ra dư trâu cày trưa được mở dù.
Rứa là đặng mô mấy tháng, ngay mô ả tam cũng cùng chắc vác cuốc cày bừa ra roọng, đang mần bơ o An kêu to “Giải lao bà con hè”! Mấy người trung Nam mới về dòm chắc hỏi ả nớ ả nói chi rứa hè?

Có mấy người ở lại năm 72 họ thả cuốc họ ngồi. Ả Bảy hỏi: “Răng mần tê răng mà ả ngồi”? O Hai nói “ả tam khung nghe ả An hô giải lao rồi hà?”. Khi nớ ai cũng mờng, người thì chạy tìm nác, người tìm chổ khụt khút ngồi. Ả Bảy đưa hai máng tay thoa thoa nơi mấy chỗ bong mấy ngay trước chừ hắn chảy nác ra bơ nghe hắn tát tát, nác mắt ả tự diên chạy xuống tới mẹng.

“Hết giờ” - lại tiếng của o An vang lên. Mấy ả tam đứng dậy, mần ai ai cũng hoọc dọi chắc bơ đứng dậy mần tiếp.

Nắng tháng tám nám đa bưởi. Tới 11g30, o An lại kêu “hết giờ”, rứa là ai ai cũng hăng hái ra về. Dưng hai cấy chinh bước khung tới, ả Bảy nghị trung bụng miềng có đau chi mô mà tay chinh bủn rủn ri hè?

Về tới dà, con cái dọn cơm lên chờ sặn, có méng keng chắt chắt vị bắp rang bơ ả đần vô một chén bơ mắt mụi hắn sáng ra mà người chộ khỏe. Té ra do đói bụng a tề!

Đinh Giao Hữu
Chiều quê hương bầy rặt rặt vẽ vòng
Côi bia mộ phây cơn tìm chỗ đậu
Mụ gà mạ rù con bên hàng dậu
Bắp vô mùa, râu tẩm nắng hoàng hôn.

CHIỀU VỀ NƠI LÀNG CỘ

Đạp xe về thôn nữ lượn cô thôn
Đi lúc thúc côi đàng ôông trưởng họ
Vẳng tiếng hát Khánh Ly từ quán nọ
Tiếng xình xình ghe máy tự rào xa.

Tui - một người mỏi trốốc cúi bôn ba
Về làng cộ ngày hè khung khói súng
Ngó đồng xeng rập rờn theo gió lộng
Nghe trung lòng len dậy những bâng khuâng.

Chiều quê hương là chiều của êm đềm
Đã bỏ lại xa trưa hè đỏ lả...

-Ngọc Hồ 9/12/2015-


Thursday, December 3, 2015

Chiếc Airbus của Hãng Hàng không quốc gia Việt Nam vút kẹng lên bầu trời Nam Việt, lướt đi trữa mây xeng, mây vàng, mây trắng, đưa bà con tui gồm 7 người về Quảng Trị. Đây là lần đầu tui với eng tui về lại cố hương. Tui rời Quảng Trị năm nửa tuổi, nên chi khôông thể tự miềng về quê cộ, vì lẽ có về, cũng khôông biết mặt ai mà cũng khung ai biết mặt miềng. Rứa rồi bơ răng?


Đàng về quê mạ

Sau mấy lần chao kẹng vèng vèng, máy bay đáp kẹng; sân bay Phú Bài đã nằm chài bài đón bước chinh tui. Một eng người Gio Linh đã đứng ngước sặn với chiếc xe 7 chỗ, mẹng cười tươi in thể gặp người quen cộ, đưa bà con tui về Triệu Phong. Côi xe, eng hỏi chuyện Bình Tuy. Eng nói chầu nớ đói quái, eng cũng vô Bình Tuy ở mấy năm chơ rờ, mần rừng, đút than, mần rậy rồi bơ quèng về lại Quảng Trị, vì lộ mô cũng cực in chắc. Tui hỏi: “Rứa eng sinh năm mấy hè?”. Eng nói eng sinh năm 71. Ui cha, rứa đồng tuổi tui. Tui hỏi ở Quảng Trị chừ họ cù kêu “eng” khôông, eng nói: “Họ nghe thì hiểu chơ khung ai xưng hô rứa nữa”.

Trời bắt đầu chạng vạng, mà đàng từ Huế về Hải Lăng đang bá, sửa, gồ ghề, dằn xóc, bụi bay mịt mù. Dòm kỳ mặt đàng mà in kỳ cùn dài bá khu hồi năm bảy mấy tám mươi đạ dữ. Eng tài xế hỏi “chừ răng, về làng luôn ê là ghé mô ăn kỳ đã”? Cha tui nói chừ ăn quán hi kỳ đã chơ để người ta nấu náng chi phiền. Rứa bơ cả đoàn mì dừng nơi Hải Lăng đẩn mỗi người một đọi cháo bột Hải Lăng, một đặc sản mà ai ở Sài Gòn muốn mở quán Quảng Trị thì khung thể thiếu món nớ. Cháo bột còn kêu là cháo vạc chờng.

Khi quán bơng ra 8 đọi cháo đại chang, với thêm mấy dịa ớt bằm bun chùn chùn, mụ vợ tui chộ bơ trợn troòng, tới khi chộ tui múc cả muỗng ớt bỏ vô kỳ đọi bơ mụ a càng xeng mặt. Ui chao, ăn xong đọi cháo bơ ọ kèn.

Đương ăn cháo bột thì trời lắc rắc mưa. Eng tài xế nói: “Bà con miềng về ri là đẹp trời tê. Bữa giờ nắng chảy mỡ, may nhờ bão số 1 hắn dịu đi”. Eng tài người Gio Linh, khi tê người xứ nớ nói “dờ trời”, “lụt bạo” nhưng chừ eng nói “nhờ bão”, “bữa giờ”, “chảy mỡ”... là vì người Quảng Trị chừ đã bỏ lần phương ngữ để nói tiếng phổ thông. Bợi rứa, nhiều khi lên mấy trang tiếng Quảng Trị, chộ bà con cại chắc đọa, cũng vì kỳ tiếng quê miềng đã bị “phổ thông hóa” hơi nhiều, mất gốc ngay tại quê nhà.

Côi đàng về làng, tui nghe điện thoại: “Cháu là thằng Long đây, chú tới mô rồi?”. “Tau cù biết mô lại mô mô. Nghe nói gần tới cầu Mỹ Phước rồi tê”. “Rứa chú rẽ phải, tới kỳ trường tiểu học Triệu Giang bơ cháu đứng đón đó”. “Trẹ tay mặt chơ rẽ phải chi hè”? “Ha ha ha. Chú cứ đùa”. Mưa nặng hột hung, nhưng thằng Long đã mang áo mưa chờ sặn trữa đàng. Con đàng chính của xã khôông rảy nhựa mà tráng xi măng màu trắng sáng, dòm sạch sẹ.

Long đắc cả nhà tui vô nhà chú Bình. Ở đó, cả nhà eng Kiều, eng Bình, chị Dinh đã chờ sặn, niềm bui tràn lên côi mắt. “Ui chao ui, chú Cách còn khỏe dữ ri hè”. Rứa bơ mấy bà con trạo chuyện tới khuya. Mấy đứa con eng Bình mê kỳ máy chụp hình, tui chụp xong cho coi lại bơ khoái hung, 3 đứa đeo hi 2 kỳ nạng cẳng tui. Cha tui vẹ bày béng cộ lên bàn thờ bác Sum. Tui dòm ảnh bác nhuốm bụi thời gian. Trung khung hình, bác tui mẹng méo tới cằm. Chiến tranh, mấy ai còn lèng lặn? Mùi khói dang tỏa ra ấm áp. Chị Oanh dòm chị tui, ngờ ngợ: “Mi phải cùn Hiền đây khôông?”. “Dạ. Tui đây”. “Ui chao ui, rứa mi đây à”, chị Oanh hỏi rứa bơ ôm chị tui khóóc. Thời nhỏ, hai chị có họọc chung, rồi bơ đạn bom, ly tán, côi bốn chục năm chừ mì gặp lại. Cả buổi nớ, chị Oanh cứ ôm bai chị tui, nác mắt chạy queng tròòng.

Túi, eng Bình giăng mùng kêu đi ngủ, có chi ngày còn dài. Ai cũng cheng veng: “Rứa răng khung đắc xe vô? Răng khung khóa cựa?”. Cả eng Bình, eng Kiều đều cười khặc khặc: “Ở đây cù phải in Sài Gòn mô mà”. Ui chao ui, quê miềng hay hè? Cả đêm tui cứ sợ trộm, chớc ngủ chập chờn. Nhưng đúng như eng Kiều nói, sáng mơi ra, chiếc xe tay ga vẫn nằm yên bình, hiên ngang trữa cươi.
Ngọc Hồ (Còn tiếp)
FB: https://www.facebook.com/chutuidoaroi

Thursday, October 29, 2015

Tháng chín về, e trời lạnh rồi thê !
Mơi con gởi về quê nhà đôi áo ấm,
Ước được gởi ngày nắng vàng thiệt đậm,
Cùng niềm bui của mấy tháng lương đầu.

Tháng chín về, trời trở lạnh cha đau,
Bợi xương chắc một thời mang vác nặng.
Mạ hom hem mổi ngày trắc thuốc đắng,
Chén thổ ngọt soi ánh mắt cười buồn !


Tháng 9

Tháng chín về, con nhớ mùi lá xôông,
Ngày cảm lạnh sợ trùm mền nghe dọa nạt !
Lá quê hương đôi tay mạ thơm ngát,
Nhớ chao ui khi trở lạnh xứ người !

Tháng chín về, buồn lắm trữa chơi vơi,
Dẫu miền xa nơi thu vàng nắng ấm,
Trữa ồn ào con theo bóng lặng câm
Biết răng chừ, còn có ai mà thổ lộ ?

Tháng chín về, quê nhà mùa mưa đổ,
Nác chẵng thương cha hóa gỗ chong đèn !
Mạ vẫn quen cách đi lại cheng veng,
Lo mạ gà tiếc vôồng khoai cơn bín .

Tháng chín về, con nguyện một cầu xin ;
Nơi quê nhà mạ cha luôn mạnh khõe,
Con nơi xa còn lưa diều sức trẽ,
Gắng mừn thêm nuôi mộng nghĩa báo đền.
 
Có những điều em giấu đi rất kỹ
Nhưng với anh ,anh đả biết hết rồi
Chỉ còn em ở lai với thơ thôi
Em tươi rói với cái nhìn lúng liếng 
Giấu

Em thoắt đến thoắt đi dâng trào... ẩn hiện
Như ngọn sóng vỗ bờ hôn cát mãi ngàn năm
Em giấu đi những khắc khoải… xa xăm
Giấu đi cả giọt nước mắt lăn dài đêm lẻ bóng 

Em giấu đi những khát khao cháy bỏng
Được cùng người sải bước đón bình minh
Này em ơi hãy sớt chút tâm tình
Chia cùng em nổi vui buồn khắc khoải 

Những khát khao rất đời... vụng dại
Giọt lệ rơi hoen ướt bờ mi
Thì em ơi giấu kín làm chi
Bình minh đến em mĩm cười lên nhé

Em là ánh nắng ban mai là làn gió nhẹ
Nổi vui buồn cứ lặn hết vào trong


(Chồng ơi nghe vợ bảo này.)

1-là anh phải hiền hòa
Sẵn sàng nhận lỗi cho qua mọi điều
Dù sai dù đúng bao nhiêu
Bao giờ lỗi cũng phần nhiều là ta

2- là anh phải thật thà
Lương bao nhiêu có nộp ra đủ đầy
Giờ giấc cấm chậm một giây
Khai không thành thực thì "đây" giận hờn

3-anh chịu đựng phải hơn
Cơm khê canh mặn liệu hồn mà chê
Cắn răng nhắm mắt nuốt đê
Kêu lên một tiếng ra đê mà nằm

4- anh là nhớ phải chăm
Lau nhà rửa bát âm thầm làm đi
Kiểm tra em thấy việc gì
Làm không vừa ý ấy thì biết tay

5- cấm chè thuốc rượu Tây
Em mà phát hiện đuổi ngay ra đường
Ngâm rượu dân tộc bổ dương
Ừ thì vài chén quê hương thôi đành

6- là em cấm tiệt anh
Đừng có tơ tưởng loanh quanh em nào
Tức lên tay thớt tay dao
Lia tay nhắm mắt chào mào cúc cu

Ngẫm rồi tôi khóc tu tu
Thế thì nào khác đi tù hả em
Nhưng thôi anh quyết thử xem
Chung thân lĩnh án với em sợ gì

VỢ NHẮN NHỦ CHỒNG

Thằn lặc tặc lại tiếc chi,
Để con rế nhỏ ri ri vợi vời ?
Giựt chắc đã chộ rợng mơi,
Tiếng gà cáy trữa rạ rời lo toan !

Dìn ra mây, nác non ngàn,
Có con cò lẻ bay ngang trữa trời !
Một mơi ướt vạt sương rơi,
Đời ni tui đến bợi đôi chưn trần !

HẾT ĐÊM

Thursday, October 22, 2015

Chầu tui còn dỏ, Vĩnh Chấp quê tui roọng diều. Rứa là trưa nắng chàng chang là coi dư eng tam hẹn chắc đi moóc đam để về đâm mần giun béng sắn. Ra roọng, hệ mà cứ chộ nơ bờ rọọng có kỳ hang là mờng lắm, cổi áo trùm côi trôốc (vì trước khi đi mạ dặn : “Dớ mà đội mũ kẻ ních trôốc ra chừ”) rồi 1 tay bịn nơ bậc, 1 tay thò vô thò ra oọc oọc ẹc ẹc rứa mà bắt được diều a tể. Đam mạ có, đam kềng có, về mần béng ăn ngon dữ tặc dữ tợn. Món đam náng cũng thơm ngon dzữ. Bỏ con đam vô trong bếp than nghe xèo xèo, vàng ươm, khêu ra bẻ cọng dá nghe rạo rạo tốp rốp ưi chao thơm ngon lạ kỳ. Dít là khi đang đói bụng, mùi đam náng thiệt là quyến rủ a nở.

Bắt cua


Có lần ri mà tui dớ: Mạ tui vẹ ở dà coi dà. Khi nớ bưa đang đói, chờ cho đến bựa trưa để được ăn cơm thì lâu, chờ mạ thì càng chờ càng mất, bưa tui lẹc ra roọng mò đam. Bưa cất răng đó tui mò vô trong hang, thường thì hang hơi su, răng mà hang ni thì cạn mà nghe mềm mềm, bơ tui núm tui lôi ra 1 con tắn nác to bằng ngón tay cấy. Ôi chao ôi mạ ôi, hắn quay lại hắn táp tui 1 cấy nơ ngón tay, hắn trấu i rứa. Bưa tui hoảng tui quăng tui chạy, vừa chạy vừa khóóc đọa. Té ra buổi trưa nắng nóng tắn chịu khôông nổi cũng tìm hang chui vô trú ngụ. Tui chạy về bưa mạ tui băng bó cho tui xong, tui ngồi mà tiếc mấy con đam nằm ngoài roọng (chao ui, chừ mà náng lên thì mùi thơm nức chịu chi nổi hè), lựa khi mạ tui lo nấu náng, tui lẹc đi, mạ tui nạt: “ Đi mô nữa, hắn cắm cho rứa mà khôông khớn à?”
Hồi là coi dư năm bảy mấy, tám mấy a nở, lúc nớ là coi dư tháng 1 hai lần chi đó xã Vĩnh Chấp quê tui là hay có đoàn chiếu phim màn ảnh rôộng mô trong Huế ra chiếu phục vụ. Lúc nớ tui cũng cỡ mô 6- 7 tuổi chi đó. Cứ buổi sáng đang chự bò nơ bậc roọng là nghe xe bò kéo chở loa phóng thanh ra rả côi đàng. Chiều khoảng mô 4- 5 giờ là coi dư đắc bò về ràn sớm, tắm rửa ăn uống để túi là coi dư đi coi đó nở.


Tiếng Quảng Trị

Mấy eng trong xóm nậy hơn tui mô khoảng 4- 5 tuổi chi đó. Ui chao là coi dư mấy eng nghịch tặc hung. Tui nghe mấy eng trạo chuyện với chắc “Bọp bụ sướng lắm” rồi bơ mấy eng hẹn chắc đi sớm. Bưa khi từng đoàn người nói nói cười cười đi từng tốp rứa, trai có cấy có, tốp mô con cấy là mấy eng dào ra bọp bụ xong bưa bỏ chạy. Ôi chao tui nói ri, mấy ả bị bọp bụ đứng lại chưởi ui chao là chưởi. Chưởi khôông là coi dư ra chi hết. Ấy rứa mà về mấy eng kể lại bọp bụ ra răng rồi cười sặc sặc (mà theo tui cảm dận sự sung sướng của mấy eng là coi dư quá độ). 

Có cí bựa nớ mà dại, mà tui coi dư dớ mãi. Tui đi dọi mấy eng cũng ra núp nơ bậc roọng. Tui cũng núp nơ bụi me. Mấy eng dặn tui là đừng nói chi hết kẻ bị lộ. Bưa đến khi mấy eng bọp xong mấy eng chạy hết. Tui dỏ dất chạy khôông kịp bưa bị cí o nớ o á đòi kịp, o túm cổ áo tui o xắn cho 1 bợp tai thiệt đau. Ả vừa bợp tai tui ả vừa la: "Bọp bụ nì, bọp bụ ni..." Lức nớ bưa tui chúi trôốc a nơ bậc roọng lấm le lầm lét, tá lọa tam tinh, nổi đom đóm bay loạn xạ. Ôi chao ôi là bưa tui khoóc bù lu bù loa. Ả nớ thì ả nớ tức ả chưởi ri: "Tổ cha ôông mệ nội bay lên bụ tau đây bây lại mà bọp”. 

Rứa mì nói sau kỳ bựa nớ bưa tui trợ chắc trợ chin là coi dư tui khôông đám đi bọp bụ nữa. Sướng mô nỏ chộ, chộ bị tát tai, ui chao đau đoại!
Thạch Hãn ơi! Lặng mình xuôi năm tháng
Máu anh hùng hòa sóng nước mênh mông
Lịch sử xưa khắc dấu những chiến công
Dân nước Việt ghi ơn lòng mang nợ

 Thạch hãn

Thạch Hãn! Dòng sông bao quân thù run sợ
Vạn anh hùng ngã xuống bỏ lở tuổi xuân
Thạch Hãn ơi! Đã mấy mùa xuân
Vẫn hiền hòa ru các anh yên nghỉ

Vẫn dạt dào bao tâm tình thủ thỉ
Viết khúc giao mùa viết nỗi nhớ nghìn thu.



Cơm keng chưa chín mạ dặn rồi
Quét dà lau chén sắp mâm ra
Bơng tô cắp mấy trấy cà
Chưng thêm muổng đuốc dà miềng ăn cơm

 bữa cơm quê mẹ

Cá tràu cha mới đi nơm
Náng lên kho mợ mùi thơm quyện vào
Mít non ở côi ngọn cao
Cắt xong đem lọc rồi xào hến sông

Đọt bính chắm mắm ngừ hồng
Cơm keng ngon bựa mặn nồng tình thân



Hiền Lương ơi ! Lá cờ tự do
In bóng dòng sông ngàn đời còn đó
Máu hùng anh nhuộm màu thắm đỏ
Sao vàng dẫn lối nay cho hòa bình

Mẹ "Diệm" kiên dũng một mình
Vá cờ giới tuyến giữ tình nước non
Căn hầm nhỏ mặc kệ sống còn
Tay thêu đường chỉ sắt son màu cờ

Bóng mẹ vá cờ

Hiền lương giới tuyến đôi bờ
Hai mốt năm đó đợi chờ thủy chung
Dòng sông trang sử hào hùng
Lá cờ sắc thắm bay tung bầu trời

Ơn mẹ còn đó ngàn đời
Vĩnh Linh ghi kể theo lời người xưa
Đêm đen nắng chói ban trưa
Đội bom....Mẹ Diệm đội mưa cuộc đời

Vĩnh Linh ơi! Quê mẹ ơi!
Cờ bay mãi mãi đất trời Việt Nam.!!!



Những nhà tranh phên lá
Cửa sập(*) giờ đâu lưa?
Nước sông không còn cá
Sầu biết mấy cho vừa?

Trâu già sứt mũi đứng
Ậm ò điệu hát xưa
Nắng đâu mà chúng táp
Cọng cỏ cũng không chừa?

Người cha


Nhà giờ toàn to cao
Theo mô hình phố thị
Bộ ván gỗ năm nao
Giấu buồn góc cũ kỹ.

Chiều mấy anh làm xị
Đi rất là liêu xiêu
Mấy “ả” giờ kêu “chị”
Son phấn cũng hơi nhiều.

Cha tôi về đắp mả
Xây lăng bên bờ cao
Bầy chăn bò đến nói:
“Cho tiền thì không sao”.
(Không cho thì chúng phá
Đành phải móc hầu bao).

Vẫn con sông ngày cũ
Nhưng rừng xưa chẳng còn
Bầy cưỡng không chỗ trú
Cả bầy còn mấy con.

…Cha tôi về đắp mộ
Nhớ chi mà héo hon?